14:07 +07 Thứ hai, 22/04/2019

Giáo Xứ Vinh An

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 769

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 64173

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1293049

Trang nhất » Giáo Xứ Vinh An » Văn Học Nghệ Thuật

DÃ QUỲ HƯƠNG

Thứ hai - 03/04/2017 14:39
DÃ QUỲ HƯƠNG

DÃ QUỲ HƯƠNG

Ai cũng biết dã quỳ là một loài hoa dại, chỉ có sắc mà chẳng có hương……
Cơn mưa chiều đổ vội. Trời tháng tám là vậy! Cứ muốn mưa là ì ầm đổ nước. Chẳng có mây giăng hay gió thổi báo trước. Mưa càng lúc càng lớn hạt. Đường phố đang nhộn nhịp bỗng vắng tanh. Mưa chìm trong mưa… Con Mén nép mình trong cái dù gần bên tủ thuốc của ông Tư, run lập cập vừa đưa mắt nhìn trời mưa vừa nhìn xấp vé số trên tay. Đã hơn hai giờ chiều rôi! Nó thấp thỏm nhìn trời, nửa muốn đi bán cho hết chổ vé còn lại, nửa e ngại cơn mưa chiều đang hồi lớn như trút nước. Gương mặt con bé trông thật tội nghiệp! Nó không còn ngây thơ như mọi lúc mà cái mặt nó mỗi lúc một lộ rõ nét âu lo. Như đã quyết định, nó nói với Ông Tư:
_ Ông Tư ơi! Cho con xin một cái bọc nylon được không ạ!
Ông Tư kiếm trong hộc tủ một hồi rồi mới lên tiếng:
_ May quá! Còn đúng một cái! Tao bán thuốc lá đâu có lấy bọc làm chi. Mà mày định đội mưa đi bán hả Mén? Mua cái áo mưa mà đi con, hông bịnh chết!
_ Dạ! Con cám ơn ông Tư.
Con Mén nó nói cám ơn cho ông Tư vui lòng chứ nó có mua áo mưa đâu. Vội chộp lấy cái bọc nylon, nó đưa xấp vé số vào, nó ép kỷ miệng bọc lại rồi băng mình trong cơn mưa chiều nghiệt ngã. Tiếng của nó hoà trong tiếng mưa
_ Vé số đây ……..
Ông Tư nhìn con bé lắc đầu thương hại. Ông chép miệng một cái thiệt to
_ Chi mà tội quá!
Thấy con Mén chịu thương chịu khó mà ông Tư thương, chứ hoàn cảnh của ông có gì sáng sủa hơn nó đâu. Được cái ông Tư chỉ lo có một cái thân già của ông thôi, chứ con Mén thì lại còn phải lo cho em nó nữa. Cha mẹ nó mất trong một tai nạn, nó là chị lớn trong nhà, nó phải lo cho em cái ăn cái học bằng cái nghề bán vé số.
Ông Tư ngồi nhìn mưa mà não cả ruột. Đường phố bây giờ đã lênh láng nước. Vắng tanh. Những chiếc xe khách kín cửa chạy qua đong đưa cái gạt nước, bóp còi tin tin và xé nước văng tung toé hai bên. Liếc nhìn đồng hồ đã thấy hơn ba giờ chiều, ông Tư chợt thấy lo buồn xốn xang. Từ chiều giờ ông có bán được gì đâu! Người đi còn không thấy, lấy đâu ra người mua thuốc lá! Hoạ hoằn có vài người mắc mưa ghé lại xin ông chút lửa mồi thuốc cho đỡ lạnh.Ông Tư buồn, lo cho mình và lo cho cả cái con Mén nữa! Chắc gì giờ này nó đã bán hết số! mà không hết thì phải ôm chứ ai chịu nhận cho nó trả lại bây giờ. Ông lại chậc lưỡi một cái và thở dài xót xa.
Sau hơn hai giờ ngồi đồng nhìn mưa mà không bán được gì, ông Tư dọn dẹp nghỉ sớm hơn mọi hôm. Phần thì ế ẩm, phần thì cũng đã thấm lạnh. Khoác trên mình cái áo mưa ẩm mùi ngai ngái, ông Tư ghé lại xe bánh mì mua một ổ, bọc lại kỷ lưỡng rồi dợm bước đi. Với ông, bấy nhiêu đã đủ bữa cơm chiều. Nhưng rồi ông lại quay lại, mua thêm hai ổ nữa, cũng bọc gói cẩn thận rồi ông thẳng đường đi qua nhà con Mén.
Chị em con Mén ở cuối con hẻm, căn nhà tình thương được Giáo xứ xây dựng cho hồi năm ngoái, sau khi Cha mẹ nó mất. Thấy hoàn cảnh chị em nó ai mà chẳng thương, nhưng chỉ tội cái là xóm này nghèo quá! Ai cũng lo cái bụng của mình chưa xong, lấy đâu mà giúp đỡ cho chị em nó. Ông Tư đứng trước cửa nhà mà gọi con Mén í ới, không có tiếng con Mén trả lời mà chỉ có tiếng của thằng Đực:
_ Dạ! Con thưa ông Tư.
_ Ừa! Chứ con Mén chị bây đâu?
_ Dạ! Chị con vừa về xong lại đi nữa rôi.
_ Nó bán hết số không mậy? Mà nó lại đi đâu nữa vậy cà?
Hỏi cho có hỏi chứ ông Tư đoán chắc là nó đang ở đại lý vé số, chờ kết quả xổ số rồi về nhà luôn thể chứ chẳng sai. Ông Tư đưa gói bánh mì cho thằng Đực, giọng ông chùng xuống:
_ Hỏi bây vậy chứ tao chắc chiều nay nó ế rôi! Mưa to quá! Bán buôn gì được. Cầm mấy ổ bánh mì ăn tối đi con. Nay ăn tàm tạm vậy
Thằng Đực cầm lấy hai ổ bánh mì, chưa kịp nói lời cám ơn, thì ông Tư đã quay lưng đi về. Dáng ông Tư còm còm, khập khiểng trong chiếc áo mưa mỏng tang, rẽ qua ngõ tắt mà về nhà trong chút sáng mờ mờ sót lại của buổi chiều sau cơn mưa.
Con đường tắt này ông Tư ít lần đi qua, bởi vì nó vừa hẹp vừa nhớp nhúa, nên rất ít người qua lại. Ông Tư vừa đi vừa nghỉ đến lúc về nhà mình cũng chỉ một mình một bóng trong cảnh cô đơn. Đã hơn mười năm rôi còn gì, Bà Tư bỏ ông mà ra đi cũng trong những tháng ngày mưa gió. Sau đám tang Bà Tư thì ông bắt đầu một thân vò võ….Ông dần quen với cái cảnh cô dơn ấy, vì hơn ai hết ông hiểu rõ mình phải như vậy. Ông đã bỏ trong chiến tranh một cái chân và nhận vào mình nhiều thương tích. Những thương tích ấy đã tạo nên một sự mất mát lớn trong ông. Gặp được Bà Tư sau cuộc chiến ông mới hiểu rõ điều ấy: Ông đã bị những thương tích chiến tranh tước đi quyền làm cha, một cái quyền lợi và hạnh phúc mà người đàn ông nào cũng muốn có. Ông cay đắng với cuộc đời sao nhiều oan trái. Ông muốn mà không được làm cha, còn chị em con Mén đang hạnh phúc có Cha mẹ thì bỗng dưng bị tước mất…..
_ Bà hai ăn cơm đi cho nóng, chiều nay con về trễ nên bà chịu khó ăn cơm hộp vậy…
Tiếng ai nghe quen quen , y như tiếng con Mén...
Ông Tư dừng lại và gắng đưa mắt nhìn vào một chòi lá tối om chỉ có ngọn đèn dầu. Đúng rồi! Con Mén chứ còn ai vô đây nữa! Vẫn bộ đồ đi bán vé số hồi chiều, nó dúi vào trong tay bà cụ một hộp cơm rồi nhanh nhẩu dọn dẹp vài ba cái đồ ngỗn ngang trong nhà, tay nó làm, miệng nó vẫn hồn nhiên lên tiếng.
_ Chiều nay mưa dữ quá bà Hai à! Con tưởng bán hổng hết. May quá gần tới giờ xổ rồi con được một ông khách xịn mua giùm. Nhờ vậy mà mình có cơm, Chúa thương mình đó Bà Hai.
Rồi nó vội vàng :
_ Thôi Hai ăn cơm rồi nghỉ nha! Con còn về cho thằng Đực ăn cơm nữa. Giờ chắc nó trông con rồi đó.
Con Mén vừa nói vừa cầm hai hộp cơm bước ra cửa, nó bắt gặp ông Tư đang tròn mắt nhìn nó:
_ Ai vậy con?
_ Con chào ông Tư. Ông Tư đi đâu đây?
_ Con chưa trả lời ông Tư mà!
_ Dạ…Bà Hai …cô đơn. Mấy hôm trước bà cũng đi bán vé số như con, hổm giờ bà bịnh…
_ Rồi con mua cơm và lo cho bà ấy?
_ Dạ…
_ Sao vậy?
_ Hồi còn sống, Mẹ con vẫn thường biểu con “Cố gắng nhìn thấy và hầu hạ Chúa trong người anh em…..”
Ông Tư nhìn con Mén âu yếm
_ Cám ơn con. Con về đi, cho em con vui.
_ Dạ. Con chào ông Tư….
Cái bóng con Mén khuất dần trong ngõ vắng rồi ông Tư mới chịu đi về.Trời đã hết mưa, ngoài kia phố đã lên đèn. Ông Tư một mình men theo ngõ vắng mà về nhà, nhưng trong lòng mênh mang một niềm vui khó tả. Đúng rồi! Ông sẽ không còn cô đơn nữa đâu, vì chung quanh ông còn rất nhiều người cùng cảnh ngộ.Ông nhớ tới câu nói của con Mén: “Hồi còn sống, Mẹ con vẫn thường biểu con “Cố gắng nhìn thấy và hầu hạ Chúa trong người anh em…..”Đúng rồi! Con Mén đã cho ông một điều thiệt thấm thía. Ông sẽ sống như con Mén, thằng Đực, như Bà Hai cô đơn, và ông sẽ không cô đơn nữa.
Cơn mưa chiều đã qua và cũng đã hết lạnh. Ông cởi tấm áo mưa ra cầm tay rồi khập khiểng bước đi về nhà. Một luồng gió nào đi lạc thổi hắt vào ông, mang theo mùi ngai ngái của Hoa Dã Quỳ bên hàng rào nhà ai đó, mà ông nghe ngan ngát hương thơm.
                                   14-9-2011
 

 

 

Tác giả bài viết: Cao Danh Viện

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Lược sử Giáo Xứ Vinh An - Giáo phận Ban Mê Thuột

GIÁO XỨ VINH AN LƯỢC SỬ GIÁO XỨ VINH AN GIÁO PHẬN BAN MÊ THUỘT Tên gọi : Vinh An Năm thành lập : 19 – 3 – 1956 Bổn mạng : Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội ( 8 – 12 ) Địa chỉ : thôn Bình Thuận  - Xã Đức Minh – huyện Đăkmil –tỉnh Đăknông. 1/ Địa giới hành chính Giáo xứ Vinh An nay thuộc địa...

Quản trị đăng nhập