Tôi ước mơ mình đến Ban Mê,
Nắng gió miền xa thúc dục về
Cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ quá,
Núi rừng, thác nước chảy mân mê.

Tôi nghe người kể đến Buôn Đôn,
Có cả đàn voi bước dập dồn
Qua suối, qua đèo, leo dốc đứng
Chiêng cồng rung tiếng vọng đầu thôn.

Lễ hội về đêm uống rượu cần,
Nhịp nhàng trai gái nhảy đều chân
Bập bùng ánh lửa cao nghi ngút,
Thu hút người xem tiến lại gần.

Tây Nguyên, tôi trải hết nỗi lòng
Huyền thoại hồ Lak, bến T'nưng
Dân tộc Bahnar , hồ Ea Sup
Kỳ bí, hoang sơ đến ngỡ ngàng.

Tôi về thăm núi thẳm rừng sâu,
Sông nước Krông Nô chảy cuộn trào
Chim hót Nậm Nung(1) hờn với gió,
Tà Đùng(2) trăng sáng tỏ đêm thâu.

Tôi lắng nghe hương vị ngọt ngào,
Chén trà rót xuống ở đồi cao
Sùng Đức bao phủ chè xanh biếc,
Bát ngát trời mây trắng dạt dào.

Cà phê hoa nở thắm bạt ngàn,
''Chạm phải con đường dẫn anh sang"(3)
Lừng lựng hương thơm hồn đất Việt,
Lưng gùi vai áo mẹ cưu mang.

Tôi chọn nơi đây những con người,
Được trời đất phú vẻ tinh khôi
Nói cười, cười nói trong lao động
Vải khố che thân suốt một đời.

Làm sao tôi đến với Tây Nguyên,
Dù phải vượt qua mấy dốc triền
Tôi để hết lòng mình yêu mến,
Thả hồn theo ước mộng ngày đêm.

(1) Tên một khu rừng nguyên sinh.
(2) Tên một khu bảo tồn thiên nhiên.
(3) Lấy từ ý một câu hát của người Gia Rai.


JB.Sĩ Trọng.